Mất kết nối với ông già!

Dec 1, 2014
70
0
6
Cảm thông! Ai trong tình cảnh nhẫn nhịn mới thấy được cái nổi khổ bên trong.
Chia buồn với những ai trúng ông bố như vậy. Chúc các a e cô gắng khôn khéo, mạnh mẽ để vượt qua được, cứ coi như nó là 1 rào cản trong cuộc đời đi, khi mình vượt qua được thì cũng có nhiều thứ ngọt ngào để thưởng thức lắm....
 

duy289

Member
Dec 1, 2012
157
0
16
tôi với ông già t cả năm chắc nc dc chục câu dù ở chung nhà đây


via maifen for iPhone
 

hson922519

Member
Sep 1, 2016
33
0
6
Đồng cảnh. Đi tha hương cầu thực gần 10 năm củng chỉ vì chẳng muốn ở chung 1 nhà. Cứ nói chuyện là cãi nhau, tính cuối năm này về quê vay thêm ít tiền xây nhà riêng để ở, chỉ tội cho vợ con, phải chịu cảnh lang bạc chung với mình
 

heosua0204

Member
Dec 1, 2009
80
0
6
tôi cũng như thớt, nhưng h tôi nhìn hình của ông tôi lại nói chuyện nhiều hơn chỉ là ko nhận đc nhưng câu cãi vã như xưa
 
Mar 1, 2013
648
0
16
daylatencauthubongda said:
Mình may mắn sinh ra trong 1 gia đình khá và cả bố lẫn mẹ đều là người có học(bố bách khoa mẹ ngân hàng) nên họ đều có những suy nghĩ đứng đắn và chỉ dạy mình con đường nên mình cứ thế mà đi thôi....…
Thật sự thì học thức, nhận thức của cha mẹ ảnh hưởng lớn tới đời con và cách dạy con nhiều bác nhỉ


changga1340 said:
Thôi thì vào chia sẻ với thớt, trông thớt cũng tội. Nhưng mà gửi đến thớt lời khuyên, là phải thật thành công. Đôi khi khó khăn, khổ cực, chịu đựng..là nguồn động lực ý chí vô cùng mãnh liệt giúp ta vượt qua số phận. Tôi ko nói suông cho thớt nghe đâu vì đây là chia sẻ về chính cuộc đời tôi, tệ hơn đời thớt là ông già từ mặt từ khi tôi chưa sinh ra. Nghe có vẻ vô lý nhưng rất thuyết phục, thằng đàn ông nào mà từ bỏ đứa con của mình khi nó chưa sinh ra là thể loại gì?? Nhưng đó là động lực cho tôi từ thuở bé cho đến khi nhận thức được, thì nó càng trở thành ý chí kiên cường khiến tôi nhất định phải vượt qua số phận mà ông trời đã trêu ngươi...
Cảm ơn bác rất nhiều vì lời khuyên này, đúng là chỉ có trông chờ vào bản thân mình thôi. Nhiều khi cũng nản lắm, nhưng cố gắng thôi.

nguyenbinhle86 said:
Cảm thông! Ai trong tình cảnh nhẫn nhịn mới thấy được cái nổi khổ bên trong.
Chia buồn với những ai trúng ông bố như vậy. Chúc các ae luôn cố gắng khôn khéo, mạnh mẽ để vượt qua được, cứ coi như nó là 1 rào cản trong cuộc đời đi, khi mình vượt qua được thì cũng có nhiều thứ ngọt ngào để thưởng thức lắm....
Hy vọng là như vậy, nhưng nhiều lúc muốn có sự gắng kết để mình cảm thấy cuộc sống gia đình được trọn vẹn hơn mà cũng khó quá :(
 

xiaolon

Member
Apr 1, 2016
105
0
16
nhà 3 thằng, giờ mình mới hiểu thế nào là "tam nam bất phú", sáng nay ông mắng thằng con trai anh cả thì mình bảo ông đừng có nói tục tĩu với nó như thế


ông bảo mình câm mồm đi! thằng chó nọ kia. mình biết từ lâu mối quan hệ này xong rồi, từ nay về sau. lớn lên mình mới nhận thức được là ông tự tạo cho mình cái thế ngạo nghễ, ngang tàng trong khuôn gia đình, còn ra ngoài thì mềm mềm với người khác.

nghĩ chả lẽ từ nay về sau nếu có xa cách thì do ông tính ông tự chọn lấy cuộc sống của mình. còn mình nếu cứ giữ khoảng cách với ông thì có là bất hiếu không? sau mình có phải chịu thứ quả báo gì không?

ai đọc được thì cho mình vài lời với
 

xxx_zzz_000

Member
Nov 1, 2011
485
0
16
Nhà ai chả thế, nhà tôi bố - con, anh - em trai chả mấy khi ngồi nơi chuyện với nhau, nhưng khi gặp chuyện gì cũng bàn bạc, tôi thì hay ngồi nghe hết câu người trên nói rồi mới đưa ra ý kiến. Nếu cái nào phù hợp thì nghe theo, hoặc làm bố vui thì nghe theo, cũng chả thích ganh đua làm gì. Lúc xây nhà thì cũng có đóng góp ý kiến này kia xong đến lúc cảm thấy ý kiến mình k được tôn trọng nữa thì giữ im lặng, hỏi thì bảo bố ok là dc rồi.
 

gbpham

Member
Dec 1, 2013
370
0
16
kehonnguoi said:
- Vụ 2, sau vụ này thì đúng là kệ luôn. 4 năm đó, mẹ e bị ung thư dạ dày nằm ở bệnh viện việt đức, ông bô thì đi cặp kè, rượu chè, cờ bạc, không 1 lần hỏi vào viện hỏi thăm. Em vẫn nhớ nhất 2 thứ mà em phải viết: giấy chấp nhận phẫu thuật( tỉ lệ thành công 40%), và giấy chấp nhận báo tử trong bệnh viện, cả 2 lần bệnh viện đều kêu chồng đến viết ký giấy nhưng không! Vâng, chính em là người phải viết 2 tờ giấy đó. Đó là 2 tờ giấy mà suốt đời, chắc chắn e sẽ khó có thể quên. Còn chưa kể k biết ổng nghĩ gì khi biết tin mẹ em mất, gọi điện báo tin ngay cho con bồ.
Coi như ko có người bố này dc rồi
 

dailamtp

New member
Oct 1, 2013
27
0
1
khoicanyeu.1908 said:
Bản chất của ông thì không phải là người tồi nhưng ông thuộc kiểu người cục súc, cố chấp, bảo thủ và có phần gia trưởng, sĩ diện hảo. Cái gì cũng cho là mình đúng, biết hết và mưu trí hơn người.....đối với người ngoài thì sởi lởi nịnh nọt gần như muốn đội lên đầu còn với người trong nhà thì sồn sồn, cục cằn nhăn nhó....đụng chuyện gì máu sân cũng nổi lên đc, mặc dù có những chuyện rất nhỏ nhặt không đáng gì...nhưng lúc cục súc rồi thì nói rất hăng rất lớn tiếng, nói những lời rất khó nghe và nói dài nói dai nhưng càng nói lại càng lộ cái thiếu suy nghĩ
!

Từ bé mình đã có cuộc sống thiếu thốn so với bạn bè, ổng chưa bao giờ hỏi mình thích cái gì, chưa bao giờ có 1 món quà và mình cũng chưa bao giờ mở lời xin tiền ổng (Bố mình là người giữ tiền trong nhà). Thứ mình nhớ nhất về ổng chỉ là những trận đòn roi bầm cả đít ngày nhỏ, mà lí do thì mình cũng chả nhớ nổi. Là những lần mắng nhiếc cho sướng cái mồm, là những lần bắt dạ thưa lấy mình làm trò tiêu khiển cho những người bạn xa lạ. Rồi lớn dần cũng chả có định hướng gì cho mình để mình tự bơi giữa dòng đời, mà ngộ cái là mình muốn làm gì để đổi mới thì toàn cấm cản, bàn ra k cho làm rất nhiều lần làm cho mình cảm thấy nhục chí. Bản tính nhút nhát k dám dấn thân của mình cũng bắt đầu được sinh ra từ dây. Mình có cảm giác như chính bố mình kiềm hãm sự phát triển của mình
.
đoạn này sao y xì, một style ông bố phổ biến ở Việt Nam chăng?
Nhưng mà thớt mạnh mẽ lên, mình mạnh mình thắng. Từ khi lên đại học rồi ra đi làm thì những lời bàn ra vô nghĩa em đã không quan tâm nữa. Rồi mình làm được thì ông bố phải suy nghĩ lại. Em thà là 1 người ngon ngoài xã hội và cùi bắp ở nhà còn hơn là ăn hồn nuốt xác ở nhà rồi tầm thường ngoài xã hội.
Người ta hay dạy người khác bằng chính cuộc đời mình. Nếu bác không muốn giống như cuộc đời của họ thì đừng nghe theo
.
 

mr_sat_thu

Member
Nov 1, 2006
284
0
16
Con hơn cha là nhà có phúc - nhưng đa phần các ông bố đều sợ người khác hơn mình - kể cả đó là con mình. Thế nên thường khắc khẩu.
 

phuongthengoc

Member
Jun 1, 2014
335
0
16
Ao em chua mac mot lan said:
Óc chó ngu học thiểu năng lười biếng nhưng thích đổ lỗi. Súc vật cặn bã
.
méo hiểu nổi cơ số thanh niên óc chó, mồm thì chê cha chê mẹ kìm hãm, không hợp với cha mẹ nhưng méo dám ra ở riêng, vẫn ngày ngày ăn bám 2 đứa đẻ ra mình. Thề loại này chết mẹ đi. Tao nói thật đấy. Dis mẹ thanh niên như cục cức.

via maifen for iPhone
Liên quan loz gì mà chửi, đm thằng NGU hiếu này nữa. Thể loại bố như vậy càng làm con cái trở nên thiếu tự tin trong cuộc sống, có cái loz gì để mà tự hào? Tính cách mày nó được phát triển từ khi còn bé, nhưng uốn nắn ko đúng, lớn lên dù mày có thay đổi như nào cũng ko dứt ra được 100% đâu. Rồi còn con mày trong tương lai liệu nó có đi đúng cái vết xe đổ do thằng bố nó (có thể là mày) tạo ra ko thì tao ko rõ. Đkm bố mày rất ghét cái kiểu méo cùng cảnh ngộ nên sủa đổng rất hay nhớ. Đm thằng nhà quê tỉnh lẻ lụn vụn này nữa, chữ chiếc sai chính tả ầm ầm lên mà viết cho lắm, đọc ngứa cả mắt